Thứ Sáu, 17 tháng 10, 2014

Gaddafi ghét Saddam , kết thân với cách mệnh hồi giáo sunni là gì Iran?

Kỳ 1: cách mạng kiểu Gaddafi: Theo lời kể của những người trong cuộc Ghét Saddam Hussein. Libya cho Iran tên lửa Scud: giải thích lập trường của Libya trong cuộc chiến tranh Iran- Iraq hồi thập niên 80 của thế kỷ trước , Abdu Salam Jaloud không dấu diếm sự hâm mộ của mình đối với cách mạng hoi giao sunni la gi Iran; song song cũng chính trực bộc bạch thái độ đặt vào thế bất lợi gì tổng thống Iraq Saddam Hussein. Jaloud kể với phóng viên daralhayat.com: Ngay từ đầu , tôi đã phủ định thái độ và phú cho hình thể của Saddam Hussein. Ông ta có cái lối cao ngạo kiểu khổng tước và thường nhếch môi cười trịch thượng. Đó là một đầu óc độc tài theo đúng nghĩa của từ này. Saddam không phải là người có văn hóa. Hafeiz al-Assad ( cố tổng thống Syria- NNH ) và Huari Bumedien ( cố tổng thống Algeria- NNH ) đều không như vậy. Tôi đến gặp Saddam Hussein ngay sau khi ông ấy tuyên chiến với Iran ( đầu năm 1980- NNH ). Vừa đến , tôi đã bất ngờ khi thấy ông ta mặc quân phục với quân hàm đại tướng. Ông ấy muốn đưa tôi vào phòng Sai khiến hành quân. Ông ấy có vẻ rất đắc chí , bởi khi ấy quân đội Iraq đã tiến sâu nhiều cây số vào lãnh thổ Iran. Tôi nói với Saddam: Tôi không vào hội sở Sai khiến hành quân. Sự tình không can hệ đến quân sự. Cả tôi và anh đều không phải là quân nhân. Chúng ta nên nói chuyện chính trị. Nếu anh tin là quân đội của Shah đã bị phá tan nát và Iran đang ở thế rất yếu , thì các anh sẽ phải đối phó với 70 triệu cảnh vệ cách mạng hoi giao. Họ hiểm hơn quân đội của Shah dồi dào. Saddam bác lời khuyên của chúng tôi. Từ đó , chúng tôi giữ lập trường ủng hộ Iran. Chúng tôi đã cung Đem cho Iran dồi dào tên lửa đất đối đất theo kiểu viện trợ không hoàn lại , tuyệt đối "miễn phí". Syria ủng hộ Iran về tinh thần. Libya ủng hộ Iran cả tinh thần , chính trị và vật chất. Người Mỹ khi ấy nói lập trường của Libya đã phá hỏng chủ định của Mỹ muốn chiến tranh Iran- Iraq sẽ phát triển thành chiến tranh giữa người Ba Tư với người Arab. Ban đầu , Gaddafi tỏ ra do dự về chuyện cung cấp tên lửa cho Iran. Ông ấy băn khoăn vì tên lửa của Libya lại được dùng để bắn phá các đô thị của người Arab ở Iraq. Nhưng chính tôi- Jaloud đã tích cực thuyết phục và rồi Gaddafi hài lòng. Chúng tôi mua tên lửa Scud của Nga , tầm xa 280km để cung Đem cho Iran. Khi ấy , Nga bán tên lửa loại này cho Libya mà không đặt điều kiền cấm chuyển giao cho nước thứ ba. Chúng tôi còn cung Đem cho Iran nhiều khí giới các loại , đều mua từ các nước Đông Âu thời ấy. Về giao tế giữa Qaddafi với Saddam Hussein , Abdu Rahman Shalqam phân tích: Saddam thường tỏ ra trịch thượng với Gaddafi và không ngại châm chích ông này. Tại một hội nghị thượng đỉnh của Liên Đoàn Arab , Saddam hỏi Gaddafi: Anh Muama'r này , Libya gọi là gì nhỉ? Jamaheriya và còn gì gì nữa nhỉ? Cho tôi biết tên đầy đủ nhé. Dĩ nhiên câu hỏi ấy là một kiểu khích bác trắng trợn. Gaddafi rất ngại Saddam , bởi tổng thống Iraq có bản lĩnh của người thích động chạm ( Saddam tiếng Arab có nghĩa là "va chạm" , "đụng độ"- NNH ). Giao tế đôi bên trở thành thù ghét. Chính sự thù ghét ấy khiến Gaddafi cung Đem cho Iran tên lửa để Iran dùng nã vào các đô thị của Iraq trong chiến tranh giữa hai nước hồi thập niên tám mươi của thế kỷ trước. Thật ra , sau khi Gamal Abdu Nase'r ( tổng thống Ai Cập từ 1952- 1970- NNH ) mất , người ta cho là "ghế lãnh tụ Arab" bị bỏ trống. Các vị vua vùng Vịnh không có tham vọng làm lãnh tụ dân tộc Arab. Họ cũng quan tâm đến các Sự tình Arab và hồi giáo sunni là gì , nhưng không hề có một dự định nào làm lãnh tụ tầm cỡ dân tộc Arab. Ngay cả nhà vua Faysal Ben Abdu al-Azeez ( Saudi Arabia- NNH ) cũng không tự coi mình là lãnh tụ độc nhất của Toàn bộ người Arab. Các lãnh tụ khu vực ấn độ dương tây Arab cũng không giành giật Cướp lấy quyền thế cá nhân lãnh tụ của cả dân tộc. Cuộc đua chỉ diễn ra giữa những lãnh tụ luôn giương cao khẩu hiệu "dân tộc Arab". Sadat đã bỏ cuộc khi chọn con đường Camp Devid. Hafeiz al-Assad ( cha của tổng thống Syria hiện giờ , mất năm 2000- NNH ) đã từng hành xử như vai trò lãnh tụ dân tộc trên thực tại. Nước Syria của ông này không giàu có , mà muốn làm lãnh tụ thì cần chớ chi tiền để mua cả những lương tâm qua , giống như mua căn hộ đầy đủ tiện nghi vậy. Do điều kiện giang sơn của mình , al-Assad chỉ có thể nhận mà không thể cho. Nhưng điều này cũng không xóa được vai trò quan trọng của ông ta trong các mối giao tế khu vực ấn độ dương. Al-Assad rất giỏi kinh doanh vị thế của Syria; song song rất thạo chơi cả thảy các con bài bên ngoài như Liban và Sự tình Palestin. Tuy nhiên , cuối cùng cuộc đua căn bản còn lại giữa Gaddafi với Saddam. Người thứ nhất theo chủ nghĩa Nase'r. Người thứ hai theo chủ nghĩa phục hưng Arab ( đảng al-Baath- NNH ). Cả hai đều thừa tiền để mua đồng minh , chiến hữu và mua cả những người tâng bốc. Lại xuất hiện yếu tố Iran. Thế là hai "lãnh tụ" này xung khắc với nhau. Cuộc chơi báo thù lẫn nhau từng đi quá xa. Gaddafỉung hộ người Kurd Iraq kháng cự chính quyền Baghdad của Saddam. Các Người cầm đầu của tộc người này qua lại Libya Hai ba lần. Rồi Gaddafi giúp đỡ phe đối đầu Iraq chống Saddam. Đáp lại , Saddam thúc đẩy người Chad chống Libya. Rồi tổng thống Iraq khi ấy tiếp phe đối đầu Libya và chi tiền cho nhóm này. Gaddafi phải coi chừng đảng al-Baath tại Libya , dẫn đến vụ loại bỏ lãnh tụ đảng này là Ame'r Dagees. Tuy vậy , khi Mỹ xâm lược Iraq , Gaddafi rất tức giận. Và rồi Saddam bị bắt cuối năm 2003 , bị treo cổ vào sáng sớm ngày Lễ al-Adha ( cuối năm 2004- NNH ). Tối hôm trước , tôi và thủ tướng al-Bagdadi al-Mahmoudi ở chỗ Gaddafi. Tôi phản hồi nông trại của mình cách Tripoli chừng mươi cây số và ngủ. Trong đêm , al-Bagdadi gọi điện thoại cho tôi , nhưng điện thoại đặt xa chỗ tôi nằm. Đến gần sáng , ông ấy mới nói với tôi là tin tức cho hay Saddam sắp bị tử hình. Tư lệnh rất buồn và giận dữ. Để làm nguôi cơn giận của Gaddafi , tối ưu là chúng tôi tuyên bố để tang 3 ngày. Người ta đã nói đến chuyện dựng tượng Saddam tại Libya , nhưng đó chỉ là chuyện tráo chác nhằm xoa dịu cảm xúc nhất thời. Sau đó có vẻ như Gaddaficảm thấy mạng của ông ta kết cục cũng sẽ giống như Saddam. Trước hết , cả hai đều là quân thù của Mỹ. Thêm nữa , Saddam chưa từng bị buộc tội tấn công Mỹ ở bên ngoài biên giới Iraq như Gaddafi đã từng ra lệnh làm như vậy. Libya cũng bị buộc tội sở hữu khí giới hủy diệt. Rõ ràng Gaddafi lo sợ một kịch bản tương tự như Saddam lặp lại với chính ông ta. Gaddafi chống Mỹ nhưng cũng rất sợ Mỹ. Vụ Mỹ không kích khu vực ấn độ dương Bab al-Azeeziyah ( năm 1986- NNH ) nhắc Gaddafi rằng người Mỹ có thể đến tận chỗ của ông ta khi nào họ muốn. Kết bạn với cách mạng hồi giáo Iran: Libya của Gaddafi không phải chỉ "chơi" với Iran khi chiến tranh Iran- Iraq nổ ra , mà phú cho hình thể của Gaddafi và nhân vật số 2- Jaloud dành cho các lãnh tụ của cuộc cách mạng hồi giáo Iran đã khởi đầu ngay cả trước khi chế độ Shah Iran bị đánh đổ. Jaloud giãi bày: Khi Shah Mohammed Reda Bahlawi ép Saddam Hussein phải trục xuất Khomeini khỏi Iraq ( Năm 1975- NNH ) ) , chúng tôi đã liên hệ và ngỏ ý sẵn sàng đón vị Ayiatullah khả kính này sang Libya trú ngụ , song song thiết lập cho ông ấy một đài phát thanh riêng để lãnh đạo cách mạng. Khomeini cảm ơn chúng tôi , nhưng ông ấy muốn sang phương Tây để tận dụng sức mạnh truyền thông ở đó , hơn là phát đi ngôn ngữ từ Libya. Khi Khomeini đến Paris trú ngụ chính trị , chúng tôi đã cử hai quan chức là Ibraheem al-Bashari ( rồi đây từng làm ngoại trưởng và tổng trưởng tình báo- NNH ) và Saad Majba'r đến đó để làm đầu mối liên lạc giữa lãnh tụ hoi giao sunni Iran với chúng tôi. Khi Khomeini từ Paris trở lại Teheran ( đầu năm 1979- NNH ) , hai ông này cũng tháp tùng lãnh tụ cách mạng Iran. Chỉ bốn ngày sau khi Khomeini từ Paris về nước , Gaddafi đã đồng ý để tôi đại diện bay đến Teheran nhằm trực tiếp chúc mừng. Khi đến vùng trời Iran , máy bay của tôi không được phép hạ cánh , bởi chúng tôi đến không theo lời mời từ chính phủ Iran. Nhưng chúng tôi không rời vùng trời. Cuối cùng , họ buộc phải cho máy bay hạ cánh vì gần cạn chất đốt rồi. Tôi bị giữ ở sân bay gần 5 giờ liền. Tôi đến để chúc mừng cách mạng , mà chính phủ Iran lại nói là tôi không được mời. Sau đó là những cố rất lớn của những người cách mạng Iran mà trước kết là Mohammed Muntazeri ( một giáo chủ cao cấp- NNH ) và Hassan al-Khomeii ( con trai của Khomeini- NNH ). Người ra lệnh cầm giữ chúng tôi tại sân bay bị giáng một cái tát vào mặt , và chúng tôi được đưa vào thủ đô trong một đoàn xe rất trọng thể. Khi đến khách sạn , một nhà ngoại giao song song là phóng viên Pháp đã chờ sẵn. Tôi nói với ông ta: Đây không phải là cách mạng của riêng Iran. Đây là cách mạng hồi giáo , cách mạng của nền văn minh phương Đông kháng cự phương Tây. Hôm sau , tôi được đưa đến nơi mà trước đó là đại sứ quán Israel. Tôi thấy cả triệu người Iran giao hội ở đó , phất cờ Palestin. Một số người vừa hôn lá cờ vừa khóc! Đối với tôi , đấy là chuyến công du quan trọng nhất trong cuộc thế của mình. Tôi học được dồi dào trong chuyến đi ấy và coi là một đợt hoạt động để bồi bổ Ý nghĩ cách mạng. Tôi đã được Ayiatullah Khomeini tiếp một cách rất ấm cúng và thân mật. Cũng xảy ra một chuyện Không quan hệ có. Khi ấy tôi còn trẻ và rất tích cực , nên tôi hỏi thẳng: Thưa đức Imam , tại sao ngài lại gọi vịnh Arab là vịnh Ba Tư? Ông ấy trả lời: Các anh ở bờ bên kia vịnh. Chúng tôi ở bờ bên này. Đáng ra phải gọi là "vịnh hoi giao" mới đúng. Bây giờ chúng ta đang nói tới cái vịnh không phải của mình nữa. Vịnh này bây giờ là "vịnh Mỹ" rồi. Trước hết phải giải phóng vịnh này đã , rồi tìm cách Mệnh danh sau. Chúng tôi bàn tới việc cộng tác giữa cách mạng Iran với cách mạng Libya. Tôi đề xuất nên có một ban lãnh đạo chung cho hoi giao thế giới , nhưng chưa bàn cụ thể về ý tưởng ấy. Tôi đã đi thăm thánh địa Qom. Ali Khamaneii ( Đại giáo chủ lãnh tụ Iran hiện giờ ) và Hashmi Rafsnjani ( cựu tổng thống Iran ) kể với tôi là khi ở trong tù của Shah , các vị đã ăn mừng cách mạng Libya Thành tựu. Có một vụ gay cấn khá nghiêm trọng mới xảy ra vài tháng trước khi cách mạng hồi giáo sunni Iran chiến thắng , can hệ đến giao tế giữa Libya với dòng hồi giáo Shi'a Iran. Đó là chuyện Imam Mousa Sadr ( giáo chủ Iran trở thành lãnh tụ dòng Shi'a Liban- NNH ) biến mất khi đến thăm Libya năm 1978. Vụ bí ẩn này cho đến nay Vẫn là "cái gai" trong giao tế Libya- Liban. Khi tôi đến Teheran đầu năm 1979 , có 37 người biểu tình bên ngoài khách sạn của chúng tôi. Em gái Mousa Sadr và chồng bà này cầm đầu toán biểu tình. Họ hô khẩu hiệu "đòi trả Imam Sadr" , nhưng an ninh của cách mạng hồi giáo sunni đã chóng vánh can thiệp để giải tán. Từ đó , phía Iran không gây khó khăn gì về vụ này. Có lẽ bởi chúng tôi đã dự vào quá trình đánh đổ chế độ Shah Pahlawi , rồi lại tận tâm giúp đỡ nhà nước hoi giao sunni la gi Iran Cầm cự cuộc xâm lược của Saddam Hussein.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Nhìn vào dịch vụ vệ sinh nhà xưởng TKT Factory Được Yêu Thích tiếp theo Dành thời gian cho dịch vụ vệ sinh TKT Cleaning Chất Lượng Cao tiếp theo Dành thời gian cho dịch vụ giặt thảm TKT Carpet Uy Tín tiếp tới Chúng ta hãy tham khảo dịch vụ tạp vụ văn phòng TKT Maids Chất Lượng Cao còn nữa Giới thiệu dịch vụ vệ sinh tòa nhà TKT Clean Giá Rẻ.